← 戻る Hơi Thở Cuối
Ninh Bình – Tiếng chèo trong sương — Hơi Thở Cuối
曲 03 · Hơi Thở Cuối · Lundberg Selection

Ninh Bình – Tiếng chèo trong sương

曲ページ · アルバム · Lundberg Selection

Spotify · Hơi Thở Cuối
日本語

ニンビン、タムコック、朝五時
霧がすべてを包み、山は水墨画のよう
私は舟を漕ぐ、櫂は静か

田の水は青く、空も青く、心も青い
客はまだ来ない - ここにいるのは私だけ
観光客は眠り、私は川と目を覚ましている
ひと漕ぎごとに - 山への挨拶
舟はすべり、水は音を立てない
私の人生のように - 騒がず流れていく
太陽が昇り、山が少しずつ姿を見せる
客が来て「長く漕いでいるのですか」と聞く
私は笑う - 「髪がまだ黒かったころから」
彼らは驚き、私は漕ぎ続ける
そして山が笑う - 本当のことを知っているから
真昼の強い日差しに、洞窟の下で止まる
客におこげを食べさせ、蓮茶を飲ませる
少女が聞く「疲れませんか」
私は言う「疲れるよ、でも楽しい - まだ漕げるから」
そして楽しさだけで足りる - 一つの人生には
夕暮れ、舟は最後の船着き場へ戻る
客は去り、山はここに残る
舟を結び、座って夕日を見る
ニンビンは静か - 私の心のように
一日漕いだあとも - 波は残る
夜が降りると、私は舟に横になる
山の息を聞き、水の息を聞く
明日また漕ぎ、また笑う
また客のために、また自分のために
ニンビンはここにあり - 私はまだ漕いでいる
私の人生のように - ゆっくり、確かに

原文

Ninh Bình – Tam Cốc năm giờ sáng
Sương phủ kín, núi như tranh thủy mặc
Tôi chèo thuyền, mái chèo lặng lẽ

Nước lúa xanh, trời xanh, lòng cũng xanh
Và khách chưa đến – chỉ có mình
Du khách ngủ, tôi thức cùng sông
Mỗi nhát chèo – một lời chào núi
Con thuyền lướt, nước không tiếng động
Như đời mình – trôi mà không ồn
Mặt trời lên, núi hiện rõ dần
Khách đến, hỏi “ông chèo lâu chưa?”
Tôi cười – “từ khi còn tóc đen”
Họ ngạc nhiên, tôi chèo tiếp
Và núi cười – vì biết sự thật
Trưa nắng gắt, tôi dừng dưới hang
Cho khách ăn cơm cháy, uống trà sen
Một cô gái hỏi “ông có mệt không?”
Tôi nói “mệt, nhưng vui – vì còn chèo”
Và vui là đủ – cho một đời
Chiều tà, thuyền về bến cuối
Khách đi rồi, núi vẫn còn đây
Tôi buộc thuyền, ngồi nhìn hoàng hôn
Ninh Bình lặng – như lòng mình
Sau một ngày chèo – vẫn còn sóng
Khi đêm xuống, tôi nằm trên thuyền
Nghe núi thở, nghe nước thở
Ngày mai lại chèo, lại cười
Lại cho khách, lại cho mình
Ninh Bình vẫn đây – và tôi vẫn chèo
Như đời mình – chậm mà chắc

English

Ninh Binh, Tam Coc at five in the morning
Mist covers everything, mountains like ink wash
I row the boat, the oar quiet

The rice-field water is green, the sky green, the heart green too
And the guests have not come - only me
Tourists sleep; I stay awake with the river
Each stroke - a greeting to the mountains
The boat glides, the water makes no sound
Like my life - drifting without noise
The sun rises, the mountains slowly appear
Guests arrive and ask, "have you rowed long?"
I smile - "since my hair was still black"
They are surprised, I keep rowing
And the mountains smile - because they know the truth
In harsh noon heat I stop beneath the cave
Let guests eat crisp rice and drink lotus tea
A girl asks, "do you get tired?"
I say, "tired, but happy - because I still row"
And joy is enough - for a life
At dusk, the boat returns to the last landing
The guests leave, the mountains remain
I tie the boat and sit watching sunset
Ninh Binh is quiet - like my heart
After a day of rowing - waves remain
When night comes, I lie in the boat
Hear the mountains breathe, hear the water breathe
Tomorrow I row again, smile again
Again for the guests, again for myself
Ninh Binh is still here - and I still row
Like my life - slow and steady

Svenska

Ninh Bình, Tam Cốc klockan fem på morgonen
Dimman ligger tät, bergen som tuschmålning
Jag ror båten, åran tyst

Vattnet över riset är grönt, himlen grön, hjärtat också
Och gästerna har inte kommit - bara jag
Turisterna sover, jag vakar med floden
Varje årtag - en hälsning till berget
Båten glider, vattnet gör inget ljud
Som mitt liv - flyter utan larm
Solen stiger, bergen blir tydliga långsamt
Gästerna kommer och frågar "har du rott länge?"
Jag ler - "sedan håret fortfarande var svart"
De förundras, jag ror vidare
Och berget ler - för det vet sanningen
I den hårda middagssolen stannar jag under grottan
Låter gästerna äta krispigt ris och dricka lotuste
En flicka frågar "blir du inte trött?"
Jag säger "trött, men glad - för jag kan fortfarande ro"
Och glädje räcker - för ett liv
I skymningen går båten tillbaka till sista bryggan
Gästerna går, bergen står kvar
Jag binder båten och ser på solnedgången
Ninh Bình är stilla - som mitt hjärta
Efter en dag av rodd - finns vågorna kvar
När natten faller lägger jag mig i båten
Hör berget andas, hör vattnet andas
I morgon ror jag igen, ler igen
Ger åt gästerna igen, ger åt mig själv igen
Ninh Bình är kvar - och jag ror fortfarande
Som mitt liv - långsamt men säkert